NGƯỜI MẸ VÀ CUỘC CHIẾN GIÀNH LẠI ĐỨA CON TỪ THẦN CHẾT

Có 2 đứa con nhưng cả hai thằng đều dính vào ma túy. Đứa đầu bỏ mạng vì sốc thuốc. Tưởng chừng đứa thứ hai đang ngoan ngoãn học trên ghế nhà trường, mọi niềm tin tôi đều đặt lên con trai nhỏ. Nhưng đau đớn quá…Con ơi!

 

Gần 60 tuổi, lẽ ra phải được sống an nhàn bên chồng con. Nhưng không, cuộc sống vẫn vất vả trăm bề: Chân rết ma túy đã tóm lấy những đứa con của tôi.

Tôi nhớ như in cái ngày tôi nhận được tin dữ của đứa con thứ nhất, lúc đó đã 11 giờ đêm, khi đang ngủ thì được tin báo của công an tìm thấy xác con mình bị sốc thuốc được phát hiện trong một nhà nghỉ gần nhà. Quá bất ngờ và hoảng hốt, tôi như người vô hồn lập tức đến nhận con mà nước mắt lưng tròng. Tôi không dám tin vào điều mình nghe thấy, sự thật ấy khiến tôi vô cùng đau khổ. Tại sao lại đến nông nỗi này?

Người mẹ như tôi đã làm gì vậy? Tại sao không hay biết về chuyện con mình nghiện? Bấy lâu nay tôi đã không để ý đến con mình ư? Con tôi ra nông nỗi này không thể đổ lỗi hoàn toàn do xã hội mà trách nhiệm rất lớn thuộc về những người làm cha, làm mẹ như tôi. Phải chi tôi quan tâm, dành thời gian nhiều hơn cho con; phải chi tôi cố gắng hiểu con, gần con, quyết tâm điều tra khi có dấu hiệu lạ thì có lẽ mọi chuyện đã khác.

Sau bao suy nghĩ dằn vặt quẩn quanh lâu nay, cả gia đình tôi như chìm vào địa ngục, không khí lúc nào cũng nặng trĩu. Rồi chuyện gì đến cũng đến, đứa con thứ hai mà tôi đặt niềm tin cuối cùng cũng có những dấu hiệu lạ: Luôn xin tiền, đi sớm về muộn, giao du với đám bạn tóc xanh tóc đỏ. Tôi nhiều lần gọi điện cho cô giáo chủ nhiệm để hỏi về tình hình học tập ở trường của cháu, thì kết quả học tập vẫn thấy bình thường. Tuy nhiên cô giáo cũng nói thêm là cháu thường xuyên đi chơi với bạn nữ có hoàn cảnh đặc biệt và bỏ học nhưng không thường xuyên. Nguy hiểm hơn là người quen của gia đình nhiều lần nhìn thấy cháu lân la với những thanh niên trước đây có chơi cùng anh cháu.

Mọi viễn cảnh về cái chết của đứa con lớn ùa về trong tâm trí tôi, trái tim tôi như thắt lại từng cơn, ngổn ngang với những suy nghĩ. Nhưng bản năng của một người mẹ không cho phép tôi được chần chừ thêm một phút giây nào nữa, chậm một chút cũng sẽ khiến con tôi tiến vào hố đen tử thần.

Nhưng phải bắt đầu từ đâu? Tôi còn chưa biết con tôi đã nghiện hay chưa, làm sao tôi có thể theo con 24/24 được khi con tôi đang tuổi ương ngạnh hay thích làm trái ý bố mẹ. Càng cố gắng cấm cản, bắt ép con thì càng đẩy con tôi ra xa. Rồi tôi tìm đến dịch vụ thám tử Hướng Tâm theo lời của một người quen giới thiệu để mong muốn theo dõi con trong kín đáo.

Nhận được ảnh và thông tin tôi gửi, thám tử Hướng Tâm đã tiến hành điều tra ngay. Tôi phối hợp cho số điện thoại và cài đặt phần mềm theo dõi con trên điện thoại.

 

Hằng ngày tôi nhận được thông tin từ công ty thám tử đều đặn, con đi đâu, làm gì, đi với ai. Và tôi nhanh chóng biết con có tiếp xúc với những đối tượng nghiện và có dấu hiệu sử dụng ma túy. Tôi như chết lặng người, cố nén nỗi đau, tôi nói chuyện với con bằng trái tim nghẹn ngào của một người mẹ, mong muốn được tâm sự với con và kéo con ra khỏi ngưỡng cửa tử thần.

Tôi nhớ như in nét mặt của con, chỉ một câu: “Con xin lỗi!” như nói lên tất cả, sự khẳng định những nghi ngờ, sự bất lực của một bà mẹ như đang cào xé tôi. Vì sự ra đi của anh trai, con đã đau đớn không kém gì vợ chồng tôi, không khí bao trùm gia đình chỉ là sự buồn đau, khổ sở đã khiến thằng bé mỗi khi trở về nhà là một tâm trạng nặng trĩu. Con tôi đã chơi đá mấy lần rồi. Thật dại dội! Nhưng tôi vẫn còn cảm thấy may khi đã có quyết định theo dõi con sớm, may khi thằng bé chưa lún sâu vào vũng bùn và chưa thật sự nghiện. Gia đình tôi quyết định chuyển chỗ ở, chuyển trường cho con và thay đổi mọi liên lạc.

Giờ đây, gia đình tôi cố gắng một cuộc sống mới, tôi vẫn thuê công ty thám tử theo dõi con để đảm bảo con không tiếp xúc với những bạn xấu nữa. Mọi cố gắng của một bà mẹ đã mất đi một đứa con khiến tôi không cho phép mình mắc thêm sai lầm nào nữa. Tôi chỉ muốn nói một điều thôi: Đừng nghĩ mình là bố mẹ mà áp đặt con, hãy cố gắng thương con nhiều nhất khi còn có thể! Có lẽ thấu hiểu và quyết định vào cuộc sớm hơn, đứa con lớn của tôi đã không lìa xa tôi.

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *